Đến năm 15 tuổi, tôi mới nhận ra sai lầm của mình.Hôm đó, ba tôi tìm thấy tờ giấy mời họp phụ huynh gấp để làm hồ sơ tuyển sinh lớp 10 trong cặp tôi. Ba cầm tờ giấy, hỏi tôi khi nào thì họp. Tôi đánh bài trên iphone mà  giật phắt tờ giấy trong tay ba, rồi đưa cho mẹ“Con biết không? Thái độ của con với ba hồi chiều, khiến mẹ rất buồn lòng. Ba đã dặn mọi người trong nhà không kể chuyện về đôi chân của ba cho con nghe.

anh-lan-36-466

Ba sợ con đánh bài hàn quốc, buồn phiền. Ba con vốn là người đàn ông lành lặn. Ba mất đôi chân cũng vì con. Hồi con 2 tuổi, con rất nghịch ngợm và rất thích ăn kem que. Mỗi lần nghe tiếng reng reng của người bán kem, con lại chạy băng qua đường. Một lần, khi con chạy qua, một chiếc xe tải đã lao tới. Ba con đuổi theo sau, lao tới và đẩy con ra vệ đường. Đôi chân ông ấy bị bánh xe cán ngang qua, không còn nguyên vẹn nữa.

Tôi đánh bài trên iphone mà  giật phắt tờ giấy trong tay ba

Ngày nhỏ, tôi mong mình nhanh lớn lên. Tôi không muốn đối diện với những đòn roi của bố và những giọt nước mắt của mẹ. Thời gian cho tôi sự trưởng thành, chắp cho tôi đôi cánh. Tôi bay, bay theo những ước mơ, những hoài bão ở những nơi xa xôi, ồn ào. Bóng hình mẹ nhạt nhòa theo những ngày tháng không ngưng nghỉ. Cho đến hôm nay, trong bóng đêm cô tịch, nghe tiếng mưa xào xạc bên ngoài, tôi  đánh bài nhất nhì ba và bỗng nhớ mẹ da diết.

anh-lan-36-467

Gia đình tôi không được êm ấm như bao người. Bố tôi suốt ngày rượu chè. Tôi vẫn nhớ như in, năm tôi 6 tuổi, vào một đêm tối đen như mực, tôi và mẹ bị bố đánh đuổi khắp xóm. Mẹ tay thì dắt tôi, tay thì bế em vùng chạy. Vừa chạy, mẹ vừa đánh bài nhận thưởng. Suốt đêm hôm đó, mẹ và anh em tôi phải ngủ ngoài hiên sau vì bố không cho vào nhà, và vì hàng xóm chẳng ai dám cho chúng tôi ngủ nhờ. Lúc ấy, tôi chỉ mong sao mình nhanh lớn để có thể bảo vệ mẹ, chống lại bố.

Tôi trưởng thành trước tuổi một phần cũng vì tuổi thơ quá dữ dội ấy. Ngày tôi  đánh bài nhận card mà nhận giấy báo đại học, tôi đã nhảy cẫng lên. Cuối cùng, tôi cũng thoát khỏi cái gia đình này. Tôi nào biết, tôi nào để ý đến những giọt nước mắt của mẹ đang đọng lại trên mi, cũng không hề nhận ra, mẹ tôi gầy yếu quá.